Xuân Trong Nỗi nhớ

Xuân nào khoác áo lụa hoa
Như mây điểm sắc vườn cà tím xưa
Em còn mang nắng vào mưa
Hồng hây đôi má Đông chưa kịp về
Con triều gởi sóng chân đê
Lối xưa em xõa tóc thề đợi nhau
Mấy mùa hoa trổ vườn cau
Trắng phau nỗi nhớ vàng đau duyên tình
Quyên kêu khắc khoải hiên đình
Dường nghe âm vọng hận tình trong đêm!

Sao khuya nhớ núi về tìm
Nửa vầng trăng rụng lũng mềm xanh xao
Em đi về nẻo phương nào
Để Xuân trơ lại cội đào cuối sân
Buồn vương theo ngọn mây Tần
Lênh đênh một thuở xót thân phận người

Sông đêm dòng chảy ngậm ngùi
Sao rơi đáy vực tưởng ngời mắt em
Anh về đốt tuổi vàng thêm !

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích