Vờn Bóng

Nếu là hồn ma của người xưa năm cũ
Hãy về bên tôi bằng hơi thở đêm trường
Ðến nơi đây với làn gió nhẹ vương
Đừng cất tiếng gọi của loài côn trùng ai oán
Bằng ánh sáng ma trơi lửng lơ trên rừng sắn
Khi màn đêm chưa vén lên từ tay phù thủy Mặt Trời
Chớ nói với tôi bằng tiếng vọng ngàn khơi
Và tiếng hú rừng xanh thuở nằm trong ngục thất

Có phải em là đời
Đời con gái trinh nguyên thuở còn cắp sách
Áo trắng sân trường ngọt tuổi ô mai
Có đôi tay loài vượn vươn cánh dài
Nắm giữ tim tôi cả đời mệt lử
Bủa lưới cơn mê trang thơ Hàn Mặc Tử
Quyện vầng trăng lồng lộng bóng Mộng Cầm
Thơ ru hồn người đắm đuối nghìn năm
Em thuộc thơ tình từng lời từng chữ
Kéo trăng lạnh về hằng đêm quá khứ
Cho tim tôi thao thức suốt canh dài
Dòng thơ đầy ủy mỵ những bi ai
Không thoát được xích tình em kìm tỏa
Khi buông tay, máu tim đời loang đỏ
Em quay lưng mùa bão lửa quê hương
Phó mặc biển trời trôi nổi muôn phương
Chim bỏ tổ tung cánh tìm xứ lạ
Tháng năm qua hồn tôi như hóa đá
Mỗi độ Thu vàng cơn gió heo may
Mỗi độ Xuân về hụt hẫng vòng tay

Hãy thắp lửa lên sưởi hồn oan nơi huyệt lạnh
Nếu là em xin hãy về bên cạnh
Có bóng nguyệt tàn dự mộng đêm nay
Cả hồn người từ đáy biển rừng sâu!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn ích