Tuổi Trời Thọ Ơn

Ngọt ngào hai tiếng mình ơi
Gọi nhau từ thuở tuổi trời ban cho
Một thời mình mãi âu lo
Chồng nơi chiến trận, đói no trong tù
Bây giờ tuổi đã vào Thu
Vắng nhau nửa buổi rối mù ruột gan
Bình minh mãi đến nắng tàn
Quẩn quanh lối nhỏ ấm bàn tay nhau
Tuổi già nghĩa nặng tình sâu
Niềm vui cùng hưởng, nỗi đau chung cùng
Đêm nằm gối ấm chăn nồng
Tình xưa gợi nhớ lục chồng thư xanh
Thuở mình mười tám yến oanh
Bên giàn hoa lý anh căng mắt nhìn
Tóc thề áo trắng nữ sinh
Theo mình từ đó kết tình duyên Ngâu
Tóc sương nay phủ mái đầu
Trải bao kỷ niệm đượm màu thời gian
Tình ta nâng bậc Tuổi Vàng
Bóng râm cổ thụ vui đàn cháu ngoan

Quê hương xa khuất dặm ngàn
Nỗi đau còn đó khắc trang sử buồn
Đất người tưới giọt lệ tuôn
Cho cây xanh tỏa mát vườn con thơ
Nửa đời tròn vẹn ước mơ
Cội nguồn Hạnh Phúc – bến bờ Tự Do
Ơn Trời tuổi thọ ban cho
Đêm đêm bên gối nhỏ to, Mình à !

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích