Trăn Trở

Ta trở giấc quàng tay em trống vắng
Ðêm mịt mùng trời sương núi mưa bay
Hơi ấm còn vương hương đọng nơi này
Em tần tảo đường xa cơn gió lạnh
Ta thao thức một phần đời canh cánh
Trận đòn thù nửa mảnh trái tim đau
Em âm thầm chia nỗi khổ vì nhau
Từ thuở ban sơ đất nghèo quê mẹ
Ta chốn rừng già đời em quạnh quẽ
Ðổi gian nan nhận lấy vắt cơm gầy
Chim mẹ mớm mồi bầy sẻ thơ ngây
Bao năm tháng mỏi mòn xuân tàn tạ

Ta thức giấc đêm quê người xứ lạ
Em vẫn thân cò lặn lội quanh năm
Hơi ấm nồng hương bên nửa em nằm
Ta trăn trở suốt canh gà bỏ ngỏ
Nước mắt trào dâng hồn đêm tê tái
Vết thương đời ngỡ liền thịt trong da
Vết thương nào còn nhức nhối trong ta
Nghe hụt hẫng trên đất người bỏ bạn
Dấu chém hằn sâu giữa ân và hận
Nỗi nhọc nhằn thân xác nghĩa gì đâu
Xé nát tâm can từ cuộc biển dâu
Muôn mảnh vụn của hồn ta trôi giạt
Trên quê hương đang cuồng cơn bão cát
Ngập đỏ Sông Hồng rát mặt Cửu Long
Chất chứa thương đau đốt lửa trong lòng
Mẹ thắp sáng mắt ngời mùa mong đợi…