Tóc Rẽ Ngôi Chiều

Nhìn ngôi tóc rẽ sáu mươi
Thương em rẽ tóc thuở mười tám xưa
Sợi nào lướt thướt chiều mưa
Cho ta sợi nhớ cợt đùa môi em
Công viên mát lạnh trời đêm
Ta theo lối nhỏ sáng đèn bên hiên
Bóng che nửa mái tóc mềm
Từng trang sách cũng chao nghiêng ánh mờ
Sáu mươi tóc rẽ ơ hờ
Nửa pha sương tuyết nửa chờ đợi nhau
Sợi xưa nặng nghĩa trầu cau
Sợi nay bạc sóng dội đau lòng thuyền
Đường ngôi em giữ vẹn nguyên
Tóc chia hai ngả – muộn phiền hai nơi !

Hạo Nhiên Nguyến Tấn Ích