Ra Đi

Em biết anh đi chẳng trở về
Thuyền rời bến đổ khóc chia ly
Tim như rạng vỡ hồn băng giá
Sóng xóa chân người sủi bọt đê

Em biết rằng anh xa mãi thôi
Mùa trăng còn đọng dấu chân đồi
Ðau thương bãi bến nhồi cơn sóng
Tang hải lời thề mộng còn đâu

Dù biết rằng anh chẳng trở về
Mà chiều vẫn đợi bến cô liêu
Nhớ thương trải tháng năm mòn mỏi
Tiếng cuốc gào khan khắc khoải hè.

Thôi thế đành thôi chịu lỗi nghì
Trùng dương phó mặc với sinh ly
Ðêm đêm đọc lại vần thơ cũ
Thương nhớ đầy vơi kỷ niệm về…
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích