Phượng Xưa

 

Phượng hồng rực đỏ trường xưa
Bâng khuâng cánh mỏng đong đưa nắng chiều
Cánh nào mang dấu tim yêu
Ép vào trang vở nâng niu tình đầu
Nước nguồn về tận biển sâu
Em mưa tháng Bảy trút sầu lên anh
Tơ trời trước gió mong manh
Tình em cơn giận đoạn đành lìa xa
Phượng hồng đánh thức mùa hoa
Gợi mùi hương nhớ phôi pha tuổi đời
Ve sầu hạ nắng chơi vơi
Chừng như sắc phượng rực trời thanh xuân
Quê người trôi nỗi gian truân
Trái tim còn đọng cánh hồng Phượng xưa!
Vào thu cơn gió chuyển mùa
Hết màu phượng vĩ, ai đưa đón người
Đêm mơ, mộng với bên trời
Chợt nghe hương thoảng, chao ơi Phượng Hồng!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích