Phù Vân

            
   Tưởng niệm cố thi sĩ Phan Nhự Thức QN.

Một thuở “ Phúc Thần” còn đâu nữa
Dấu chỉ lệch đường giữa cuộc nhân gian
Theo tên Tửu Đồ rót hồn phách lạc
Cạn ly sầu chếnh choáng, giọt ly tan!

Bình rạng vỡ lời thơ tràn lên giấy
Thấm nghìn đêm ướt đẫm mộ bia chờ
Hồn tỉnh táo bút thần tung nắp đậy
Máu, mực hòa kết hạt chuỗi bơ vơ!

Quê hương ấy, đất cằn măng vẫn mọc
Nguyện thân che đi hết nửa phần đời
Dẫu phận số nạy tre còi bật gốc
Lá ủ mùn tinh dưỡng đất phân tươi.

Gươm định mệnh chém ngang mày thôi thúc
Dấu ấn treo xóa nợ sổ Nam Tào
Chút vương lụy cõi hồng hoang trần tục
Khối ân tình, nghĩa nặng, nợ gươm trao!

Măng vụt lớn giữa rừng tre khô cỗi
Nụ tươi xanh nứt cánh mọc thơ Người
Hương tỏa rạng ngời lên trời Xuân mới
Má hồng hây, con lớn thổi, góc đời.

Giữ tình Cha, chớ quên đời Mẹ khóc
Bao nghìn đêm nước mắt tưới dậy mồ
Ngấm tận đất sầu, một thời khổ lụy
Ngửa nghiêng hồn, huyệt lạnh, chết trăng khô!

Xác thân tục bón lời thơ phát thệ
Mở hồn con nối nghiệp dĩ vào đời
Buổi thơ ta giao tình trang cổ sử,
Hài cốt sau hóa thạch. Một kiếp người!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích