Phải Chi Ngày Xưa

 

Ước chi giữ được mây trời
Che cơn nắng hạ Sài Gòn lối xưa
Ngọn nồm thổi mát song thưa
Bên hiên nhà cũ cánh dừa ru đêm

Phải chi em thích hoa sim
Tôi đem nhuộm tím con tim thuở nào
Đường mòn guốc nhỏ xôn xao
Giờ tan lễ tối tôi thao thức chờ

Phải chi biết em yêu thơ
Từng đêm nhả mật thấm tờ giấy trao
Ngu ngơ thơ chửa ngọt ngào
Bằng tình tôi đậm rót vào mật hương

Nếu tình không kết tơ vương
Thì đâu mỗi buổi tan trường đứng trông
Gió bay tóc xõa hương nồng
Tôi như lạc giữa rừng trầm quế châu

Nếu không là mối tình đầu
Đã  đem trút cả gánh sầu bến sông
Ngày em rời bến theo chồng
Hồn tôi cặp mạn thuyền rồng – nước trôi
Phải chi ngày ấy ngỏ lời !!!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích