Nữa Vầng Nguyệt Lạnh

Quê người lãng đãng trời thu
Hồn se se lạnh đất mù mù sương
Yêu nhau ngày đó sân trường
Em nghiêng nghiêng nón ta vương vương lòng
Tình nào nhớ nhớ mong mong
Mà nay gẫy cánh giữa dòng sông trôi
Ngoài trời lất phất mưa rơi
Chợt nghe cơn nhớ bời bời niềm riêng
Từ em xa bến bỏ thuyền
Dòng trôi sông lạnh đổ nghiêng bóng cầu
Dặm ngàn cách biệt đời nhau
Lênh đênh ngày tháng tóc màu bạc phai
Hỏi người người biết hỏi ai
Hỏi cây cây rụng vàng thay lá chiều
Hỏi trăng trăng sáng đìu hiu
Hỏi em em đổ lệ nhiều hơn xưa

Chim ngàn hạ cánh rừng thưa
Hướng đi nào biết tình chưa lối về
Lạc đường giữa cõi si mê
Ðêm đêm giao mộng bề bề trăng sao
Nguyệt treo nửa mảnh trời cao
Ta mang một nửa hồn vào với trăng!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích