Nợ Tình

Tình nào tơ sợi mong manh
Tình em kết nụ vườn xanh tuổi trời
Cho anh hương ngọt trái đời
Ấp yêu kỷ niệm một thời bên nhau
Tình trao nhận lấy đớn đau
Trái tim cạn kiệt mang sầu biết không
Anh như trăng rọi trên sông
Qua đêm nào nhớ đến dòng nước trôi
Sông nhớ trăng lúc đầy vơi
Anh đi quên cả bầu trời sóng xao
Vốn tình ngày đó em trao
Ðôi vòng tay ấm nắng vào gác xưa
Nụ hôn đầu buổi chiều mưa
Xuyến xao ánh mắt tuổi vừa cập kê
Tiết Xuân dẫn lối đi về
Ðón đưa ngày tháng đỏ Hè – vàng Thu
Trời Đông sương sớm giăng mù
Dìu nhau từng dặm chuông ru giáo đường
Phượng hồng khép cánh mùa thương
Nợ tình trĩu nặng vấn vương cuối đời!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích