Nhánh Rong Đời

Chiều Thu nhặt nhánh rong vàng
Trao em từ thuở dở dang tình đầu
Quê người theo dấu chân nhau
Duyên chia đôi ngã phận đau riêng mình
Tháng ngày nỗi nhớ lênh đênh
Chìm trăng đáy nước hồn lên đỉnh sầu

Gặp nhau cuối bến mộng đời
Thuyền ru sóng vỗ say lời yêu thương
Ta về góp gió hai phương
Chừng như cơn bão ấm hương tình nồng
Em về đánh thức trời Đông
Đèn đêm trăn trở giấc nồng gối chăn
Em về mát rượi mùa trăng
Vành môi hôn đậm dấu hằn thế nhân

Dường em Chức Nữ xuống trần
Anh trong cõi mộng mơ thành Ngưu Lang
Thu sang gom nhánh rong vàng
Đón em về lại. Trần gian đợi chờ!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích