Ngày Giỗ Của Nghiêm

Mầy ở lại dưới mộ sầu đất Mẹ
Tao bên nầy trời tuyết phủ quê xa!
Sóng cuộn trùng dương đôi mắt lệ nhòa
Theo dòng chảy bạch lạp buồn hiu hắt
Khói quyện hương trầm hồn Nghiêm phảng phất
Trong mắt ngời sống dậy tuổi ngày xanh
Ánh mắt còn vương dấu bước quân hành
Của một thuở thét gào “Mùa Bắc Tiến”!

Mầy nằm xuống bên chân rừng miên viễn
Mưa nắng mây trời thoáng chốc vụt qua
Nấm mộ cô đơn bên gốc thông già
Thân cằn cỗi trụi cành, xơ xác lá!
Mầy nằm đó, chưa chịu mình gục ngã
Tử thủ đợi chờ quân viện sáng mai.
Mộ bia kia, hố tác chiến lâu dài
Vắng bóng giặc thù lâu ngày qua lại
Mầy nguyền rủa bằng tiếng chim cú mỏi
Và trút hờn theo lá đổ trời thu.
Lá vàng rơi phủ ngập kín nấm mồ
Như quốc kỳ ủ hồn thiêng sông núi!

Mầy nằm xuống. Tao mười năm hận tủi
Trong chốn ngục hình nếm đủ đòn thù.
Chú Lập, thằng Bình cùng bạn Hùng, Thu,
Ðã gởi xác nơi lao tù Việt Bắc
Ðứa vợ bỏ cả đàn con lưu lạc
Quê ngoại bơ vơ, đất nội tiêu điều
Ðứa bị lùa kinh tế mới đìu hiu
Cơn sốt vàng da nối tay thần chết
Ðứa vượt biển cả gia đình mất hết
Lớp sóng dập vùi nào biết tiếc thương!

Tao ở bên nầy cách một đại dương
Trên xứ sở đã quay lưng ruồng bỏ
Mặc miền Nam chịu đòn thù man rợ
Một nhà tù vĩ đại đói cơm rau
Tao nhập dòng “trâu nước đục”đến sau
Vẫn thẳng lưng đi vào cuộc đời mới
Chẳng một tiếng cậy nhờ
Chẳng một giờ chờ đợi
Rữa chén nhà hàng, bỏ báo tuần san
Ngày đến trường, đêm chùi dọn restroom
Ai nhạo báng, tao ngẫn đầu ngạo nghễ.

Ba chín năm rồi , hôm nay ngày lễ
Lễ giổ của mày, ngày đất nước tang thương
Trước bàn thờ tao đốt vài nén hương
Thương tiếc mầy lẫn lòng đau tổ quốc.
Tao có mẹ già không về thăm được
Mộ người anh bị thảm sát trên rừng.
Lũ cháu bây giờ tản lạc nuôi thân
Ðà Lạt, Sài Gòn, Cát Tiên,Ðồng Tháp.

Tao hãnh diện đứa con mầy Thằng Lập
Chửa lên mười đã cùng Mẹ vượt biên
Giữa biển khơi hải tặc đánh ghe chìm
Trời giữ lại, con trai mầy sống sót
Giờ nó đã nên người danh thành đạt
Vẫn dặn lòng nuôi chí nhớ lời cha
Trên áng thờ hai câu đối thiết tha
Như gai răn mình của Việt Vương Câu Tiển :
“Cha nằm xuống ôm mối hờn quốc biến,
Con lớn lên nào quên cảnh gia vong”.

Bao triệu con tim thao thức chờ mong
Ngày đoàn tụ triệu tâm hồn khấp khởi
Tao sẽ về với mầy trong ngày mới
Trải chiếc poncho cúng chén rượu mừng
Nhớ thuở nào vùng máu lửa, dửng dưng…
Cả bọn vây quanh bình đông rượu trắng.
Tao sẽ cố , tất nhiên không chắc chắn
Hái bụm ớt rừng trên đỉnh Ðịnh Cương.
Nhớ lấy vị cay trong trận đánh thư hùng
Dăm đứa lên lon, mươi thằng xóa sổ!

Tưới rượu mộ bia rửa sầu vạn cổ,
Chiến sĩ hề.. “da ngựa bọc thây!”
Tao thay mầy uống cạn chén rượu nầy!

Viết nhân ngày Giổ của Nghiêm 30/4/2014
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích