Nửa Đời Lưu Vong

Dòng trăng loang loáng chân đồi
Xô thuyền ra biển nhận đời rủi ro
Quê người một mảnh chăn co
Nửa thân cô quạnh nửa lo bên trời
Ðợi chờ sông nước mù khơi
Bốn mươi năm, nghe nghẹn lời lưu vong
Mộng xưa gãy gánh phong trần
Kiếm cung một thuở, văn nhân nửa vời
Trận tiền tri kỷ đầy vơi
Chìm sâu ký ức nửa đời lưu vong !

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích