Như Cơn Lốc Cuối Mùa

 

Ta gặp em cơn gió thu tàn úa
Buổi giao mùa xào xạc cánh vàng phong
Nghìn sóng âm xô động trái tim nồng
Rừng ấm lại cây âm thầm xanh lá
Đời giam ta trong vòng tay nghiệt ngã
Năm tháng lao tù cạn kiệt đời trai
Cơn sóng triều dâng cơn lốc đọa đày
Dài năm tháng hận tình xưa mật đắng
Như thuở hồng hoang tên em loài hoa trắng
Óng ả dung nhan, ngan ngát hương trời
Mang cho ta cả bóng mát cuộc đời
Bằng đôi cánh si tình vương triều võng lọng
Ánh mắt em cả bầu trời dậy sóng
Ta đắm chìm trong biển mắt yêu đương
Như thuyền tình chao đảo giữa đại dương
Hồn choáng ngợp trên cánh buồm căng gió
Tiếng nói con tim âm vang từ đó
Có nghe chăng em hỡi, mối tình sâu
Chẳng hiểu tình yêu khởi điểm vì đâu
Làn tóc, nụ cười diễm tình viễn xứ
Ánh mắt kia chứa niềm riêng quá khứ
Giấu lạnh lùng trước cội khổ nguồn đau
Đã bao năm ôm cánh phượng nhạt màu
Đời héo úa bên chân tường xiêu đổ
Em, dòng nước ngầm gây đại dương bão tố
Ta, lục địa âm thầm đón nhận cuồng phong
Trong vòng tay em con nước xoáy xoay vòng
Em cuốn hút hồn ta vào cõi mộng

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích