Lâm Viên

 

Cao nguyên đó Hạ về mây giăng lối
Ðèn phố đêm cúi mặt rọi chân đồi
Cành thông nặng sương sầu đeo cánh lá
Mây xuống đường lờ lững biếng lười trôi

Cao nguyên đó nôn nao tình khách lạ
Thác đổ bờ vai ngơ ngác hoa đào
Đông khép nép dưới vòm trời băng giá
Vách đá buồn chiều nhả khói trên cao

Cao nguyên đó đồi quanh đồi ngã liếp
Phố tan trường tà áo trắng vương bay
Ngày cuối tuần những hẹn hò nối tiếp
Ngẩn ngơ nhìn khách trở lạnh vòng tay

Cao nguyên đó rất hồn nhiên, thung lũng
Hồ trong xanh ghi dấu nụ hôn đầu
Con sóng gợn lăn tăn mùa lá rụng
Giấu hận tình đá vỡ ngấm lòng sâu!

Cao nguyên đó đôi môi mềm ngày cũ
Bên chân đồi đại học ấm vòng tay
Buổi chia xa góc hồ sương giá phủ
Mắt lệ mờ loáng thoáng giọt mưa bay!
Rồi từ đó tháng ngày chinh chiến mỏi
Bỗng tin nghe vết chém trượt ngang mày
Em về đất trước giờ cao nguyên mất
Mang tình em, ta vào chốn lưu đày!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích