Lưu Luyến Người Đi

Em về bên ấy rồi sao
Cho thung lũng nhớ xanh xao tháng ngày
Thân tàu khép kín. Mù bay
Là thôi em đã chia tay mùa vàng
Mây trời bỏ núi lang thang
Ðèn lên thắp nến hàng hàng tương tư
Nụ cười vừa chớm vành môi
Mà mưa trong mắt đã rơi thành dòng
Em về bên ấy vàng phong
Còn chăng nắng ấm Phương Đông nhớ người
Tháng ngày cách biệt mù khơi
Dòng sông quê mẹ chao ơi mượt mà
Ðêm đêm soi dãy Ngân-hà
Ðâu cầu Ô-Thước đâu là Sông-Ngân
Riêng em một dải trong ngần
Khơi bao nỗi nhớ mùa trăng quê nhà
Dấu chân xưa tuổi ngọc ngà
Chìm trong kỷ niệm mình ta với trời

Xưa thuyền bỏ bến ra khơi
Là thôi ta đã một đời mất em
Người đi mây nước buồn tênh
Tàu sôi bọt sóng mông mênh biển gào!

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích