em và biển

Gần bên em lạnh lùng như biển,
Lớp sóng xô ghềnh lở bến đau
Thương dã tràng đêm ngày xe cát
Em vô tình dẫm nát đời nhau

Chiều bên em mịt mùng như biển
Ngút mắt chân mây rựng tím trời
Cơn bão nào vào chia dải đất
Em bên nầy lạnh ngắt mù khơi

Vẫn là em dỗi hờn như biển
Gió thốc từng cơn biển thở dồn
Đọng giọt buồn chơi vơi ngọn sóng
Nghe hồn mình bão lộng mưa tuôn

Ai hiểu được vì sao biển mặn
Vầng trăng kia đẩy sóng dâng triều
Ta ra đi biển đời cuồng gọi
Em chạy theo cơn lốc đổi chiều

Em tựa biển, ta như loài rong biển
Nổi trôi theo vực chảy khôn cùng
Loài hải âu quay về biển chết
Em chia xa xóa hết tình nồng
Đêm nghe hồn biển gọi mênh mông !

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích