Di Ngôn Bốn Mùa

                  Thương Gởi Về Các Con

            Vào tháng Hạ ta xin trời bớt nắng
            Ðường vợi xa con mỗi buổi đến trường
            Nắng hanh vàng gội mái tóc dễ thương.
            Ðôi mắt biếc thôi không còn u tối.

            Mùa Thu tới khu ngoại thành lầy lội                                   
           Con ta đi chân đất lắm ngại ngùng
            Kẻ giày cao từng sãi bước ung dung
            Con trần trụi chân trần nhiều đất bẩn.

            Trời có mưa đừng gây thêm bão tố
            Cho con ta giấc ngủ khỏi âu sầu
            Mưa dội vào mái lá lúc canh thâu
            Của một thuở đổi đời Kinh Tế Mới.            
            
            Mùa Ðông đến chỉ một điều mong đợi
            Con của ta hết run rẩy rao mời
            Từng chiếc bánh dầy dài cổ khan hơi
            Còn trốn tránh đám hung thần thuế vụ

            Mùa hoa nở ôi mùa Xuân tan vỡ
            Tuổi thơ bay theo mùa lúa làm đòng
            Bao ngày dài con đói lã chờ mong
            Bát cơm trắng được mấy lần mùa tới ?

            Nếu mai kia Cha không về Mẹ đợi,
           Thì con ơi hãy nuôi chí dặn lòng
           Xác Cha nằm nơi triền núi – huyệt nông
           Con lớn dậy tiếp gương ngời Phù Ðổng!
                 HNNTI