Dáng Em Trời Cẩm Lệ

Em như loài sơn ca mang cánh màu rực rỡ
Tiếng nói quê nhà mát rượi hương đêm
Mái tóc buông lơi, suối tóc dịu mềm
Như dòng đời em xuôi về êm ả
Trên quê hương những cánh cò bay lả
Tựa dáng em về  luá gợn đồng xanh
Đôi mắt em ngời giọt nắng long lanh
Tuổi hừng đông sáng hồng đôi má

Rời bỏ quê cha đến miền đất lạ
Em có mơ về Cụm Ngũ Hành Sơn
Dòng sông yêu thương con nước Thu Bồn
Soi bóng hình em một thời tuổi dại
Bờ dâu xanh , mùa tằm  lên kén bũa
Đợi em về dệt áo luạ Duy Xuyên
Phố cổ Hội An  trai lịch gái hiền
Như nước sông Hàn muôn đời vẫn mặn
Dáng đứng tự hào phố thành Đà Nẳng
Hương vị đậm đà thuốc Cẩm Lệ quê em

Ánh chiều vương hong tóc xõa bên thềm
Có nghe chăng gió về mang hương lúa
Hàng phượng xưa sân trường khoe dáng lụa
Ước mơ nào xây mộng tuổi thần tiên?

Ánh mắt em còn vương nét ưu phiền
Gợn bóng quê hương tháng ngày xa khuất
Bỏ lại trời đêm trùng dương u uất
Đất quê người ươm hạt giống yêu thương
Rực rỡ mùa hoa mở rộng con đường  !

HNNTI