Chuyện Một Bài Thơ Tình

(Tác giả: Hạo Nhiên – Nguyễn Tấn Ích)

Tặng Thụy T
           
Mắt nàng gom cả trời thu biếc
Liễu rũ đôi bờ xanh ướt mi
Tóc xõa gió vờn vương ánh nguyệt
Yêu người mơ bóng họa Tây Thi
 
Từng cánh lá vàng rơi lửng lơ
Sân trường chàng đợi dáng ngu ngơ
Thơ tình nắn nót đầy trang giấy
Trao vội cho em vở học trò …
 
Thao thức vườn trăng ngập tiếng ve    
Nôn  nao chờ đợi cánh thư về                            
Nào hay em đã rời bên ấy     
Lặng lẽ theo chồng. Ta mất em !
 
Ðất mẹ bây giờ xa xôi lắm
Từ khi sóng vỡ xóa đôi bờ
Thuyền đi nào dễ quay về bến
Nàng cũng theo dòng bỏ xóm Tơ
 
Quê người em gọi, ngỡ cơn mơ    
Tiếng vọng bên trời em đọc thơ                
Chợt thấy hồn mình xao xuyến lạ
Thì ra thơ thuộc tự bao giờ !
 
Bài thơ tình ngỏ gởi năm xưa
Nửa cuộc đời em trải nắng mưa
Thơ giấu trong tim, tình phong kín
Xót thương nhau mãi nói sao vừa !
 
Nàng xứ rừng phong hừng áo Thu
Trăng chia nửa mảnh phủ sương mù
Áo em vàng lụa rưng màu nắng
Khắc khoải chờ người mờ sắc thu
 
Chàng ở phương này mùa sóng bạc
Nhớ người đôi mắt biển xanh lơ
Gió bay tóc ngả màu sương tuyết
Ðồng vọng xa về lộng tiếng thơ !