Cánh Én Của Tôi

(Tác giả: Hạo Nhiên – Nguyễn Tấn Ích)

Còn nhớ năm nào đi lễ Xuân               
Em đeo vòng ngọc áo dài nhung                       
Ðồi cao tà áo bay trong gió                                        
Anh ví em như cánh én trời                  

Hương đồng nhuộm thắm màu đôi cánh             
Chuyên chở tình ta khắp đó đây          
Khai mở tuổi đời xuân trẩy hội            
Nụ hôn đầu em mắt thơ ngây
 
Núi lở sông tràn cơn binh lửa             
Én tụ theo bầy bỏ chốn xưa  
Ta bước vào đời chinh chiến mỏi            
Mười năm én gọi đợt giao mùa

Cánh én chơi vơi đất lạ người
Đàn con núp cánh tuyết mùa rơi                            
Từ em bỏ nước ngày ly loạn           
Tất bật quê xa mẹ mớm mồi

Tiếng hót líu lo tắt cả rồi          
Cánh nào chao liệng giữa trời vui                          
Em tôi ôm mối tình dang dở                      
Thương nhớ người xưa khóc ngậm ngùi
 
Nầy cánh én sầu – Én của tôi    
Ai đem hiu hắt đến cho đời         
Chim vang tiếng dục mùa Xuân đến                         
Em mãi lạnh lùng để tuyết rơi    

Ba mươi năm ấy đã qua rồi         
Dù trải bao lần cảnh nổi trôi             
Ta vẫn bồi hồi mong cánh Én         
Mượt mà màu áo bước song đôi !