Chiều Đà Lạt

Mây chiều sương núi đìu hiu
Cao nguyên tìm đến – cô liêu nhớ người
Ðồi thông vươn cánh mây vờn
Nắng nghiêng nỗi nhớ, thác cuồng suối kêu
Vời xa uốn khúc lưng đèo
Ðường lên bản Thượng cheo leo khói buồn
Thu sầu lá rụng về truông
Theo con nước lớn xuôi nguồn – sóng xao
Hương đêm lả bóng anh đào
Sao khoe dáng ngọc hư hao tình sầu
Em đi trời đổ mưa ngâu
Ta nghe cơn lạnh ngấm sâu đường về
Nỗi buồn mờ mịt sơn khê
Mưa đêm từng giọt não nề âm hao!
HNNTI